Chúng Ta Tạo Ra Nhựa, Phụ Thuộc Vào Nó Và Giờ Chết Dần Trong Nó

Chúng Ta Tạo Ra Nhựa Và Quá Phụ Thuộc Vào Nó

Nhựa là vật liệu thần kỳ đã biến cuộc sống hiện đại trở nên khả thi hơn. Nhưng hơn 40% trong số đó chỉ được sử dụng một lần và nó đang làm ảnh hưởng đến môi trường nước của chúng ta.

Nếu nhựa được phát minh ra khi những người Hành hương đi thuyền từ Plymouth, Anh, đến Bắc Mỹ và Mayflower thì trong giỏ của họ sẽ chứa đầy nước đóng chai và đồ ăn nhẹ bọc nhựa. nếu điều đó là thật rác nhựa của họ có thể vẫn còn tồn tại đến vài thế kỷ sau.

Nếu những người hành hương xưa giống như nhiều người ngày nay, hay chỉ đơn giản là việc vứt vỏ chai rỗng và giấy gói của họ sang một bên, thì sóng Đại Tây Dương và ánh sáng mặt trời đã mài mòn tất cả nhựa đó thành những mảnh nhỏ. Và những mảnh nhựa siêu nhỏ đó có thể vẫn trôi nổi khắp các đại dương trên thế giới ngày nay,và chúng đang chờ một số loài sinh vật dưới biển(cá,hàu…) không may ăn phải,đến cuối cùng rồi có lẽ sẽ tới lượt chúng ta.

Chúng Ta Tạo Ra Nhựa -1

Chúng ta tạo ra nhựa, và đang chết dần trong nó

Chúng ta nên cảm ơn vì những người hành hương không có đồ nhựa, tôi đã nghĩ gần đây khi tôi đi tàu đến Plymouth dọc theo bờ biển phía nam nước Anh. Tôi đang trên đường đến gặp một người đàn ông sẽ giúp tôi hiểu được toàn bộ mớ hỗn độn mà chúng ta đã tạo ra bằng nhựa, đặc biệt là ở đại dương.

Bởi vì nhựa chưa được phát minh cho đến cuối thế kỷ 19 và sản xuất chỉ thực sự bắt đầu vào khoảng năm 1950.

Không một ai biết có bao nhiêu rác thải nhựa không được tái chế ở nơi tận cùng của đại dương (đáy đại dương). Vào năm 2015, Jenna Jambeck, giáo sư kỹ thuật của Đại học Georgia, đã thu hút sự chú ý của mọi người với ước tính sơ bộ của rác thải : từ 5,3 triệu đến 14 triệu tấn mỗi năm chỉ từ các vùng ven biển. Cô và các đồng nghiệp nói rằng hầu hết chúng không bị ném ra khỏi tàu mà được vứt bất cẩn trên đất liền hoặc trên sông, chủ yếu ở châu Á.

Sau đó, nó bị thổi bay hoặc trôi ra biển. Jambeck nói, hãy tưởng tượng năm túi hàng tạp hóa nhựa được nhồi đầy rác nhựa, nằm trên mỗi bờ biển trên khắp thế giới – tương ứng với khoảng 8,8 triệu tấn, đây ước tính giữa chừng của cô ấy về những gì đại dương lấy từ chúng ta hàng năm. Không rõ sẽ mất bao lâu để nhựa đó phân hủy sinh học hoàn toàn thành các phân tử cấu thành của nó,ước tính có thể là từ 450 năm đến không bao giờ.

Chúng Ta Tạo Ra Nhựa -1

Chai nhựa làm nghẹt đài phun nước Cibeles, bên ngoài tòa thị chính ở trung tâm Madrid. Một tập thể nghệ thuật có tên Luzinterruptus đã lấp đầy đài phun nước này và hai đài phun nước khác ở Madrid bằng 60.000 chai bị loại bỏ vào mùa thu năm ngoái, đây được coi như là một cách kêu gọi sự chú ý đến tác động môi trường của đồ nhựa dùng một lần.

Trong khi đó, nhựa đại dương ước tính giết chết hàng triệu động vật biển mỗi năm. Gần 700 loài, bao gồm cả những loài nguy cấp, được biết là đã có loài bị ảnh hưởng bởi nó. Một số bị tổn hại rõ ràng (bị nghẹt thở bởi lưới đánh cá,..).Nhiều loài khác có thể bị tổn hại một cách vô hình từ các loài sinh vật biển thuộc mọi kích cỡ, từ động vật phù du đến cá voi.

Trên Đảo Lớn của Hawaii, một bãi biển mà lẽ ra phải là hoang sơ (không có con đường trải nhựa nào dẫn đến đó cả) chúng tôi đã đi xuống biển,dừng lại ở nơi mà nước biển chỉ mới tới mắt cá chân mà đã giẫm lên lớp vi nhựa( mảnh nhựa nhỏ). Chúng kêu lạo xạo như chà gạo dưới chân tôi. Bây giờ, tôi có thể hiểu tại sao một số người coi nhựa đại dương như một thảm họa đang rình rập,bởi sự tác hại của nó gần như ngang hàng với sự biến đổi khí hậu. Tại hội nghị thượng đỉnh toàn cầu ở Nairobi vào tháng 12 năm ngoái, người đứng đầu Chương trình Môi trường của Liên hợp quốc đã nói về “Armageddon đại dương”.

Chúng Ta Tạo Ra Nhựa -3

“Armageddon đại dương”

Tuy nhiên, có một điểm khác biệt chính là: Rác thải nhựa trong đại dương không phức tạp như biến đổi khí hậu. Ted Siegler, nhà kinh tế tài nguyên Vermont, người đã dành hơn 25 năm làm việc với các quốc gia đang phát triển về rác cho biết: “Đây không phải là vấn đề mà chúng tôi không biết giải pháp là gì. “Chúng tôi biết cách nhặt rác. Ai cũng có thể làm được. Chúng tôi biết cách xử lý nó bằng cách tái chế nó ”.

Ở Plymouth, dưới cái u ám xám xịt của mùa thu nước Anh, Richard Thompson đứng đợi trong ánh đèn màu vàng bên ngoài Ga Hàng hải Coxside của Đại học Plymouth, ở rìa bến cảng. Một người đàn ông 54 tuổi gầy gò, với mái tóc bạc phơ, Thompson bắt đầu sự nghiệp bình thường là một nhà sinh thái học biển vào năm 1993 — ông đang làm bằng Tiến sĩ. Trên cây lim và vi tảo mọc trên đá ven biển ,khi đó anh ấy đang tham gia vào đợt dọn dẹp bãi biển đầu tiên của mình, trên Isle of Man. Trong khi các tình nguyện viên khác đang tìm nhặt những thứ to như chai nhựa, túi và lưới, thì Thompson đang tập trung vào những thứ nhỏ bé, những hạt nhỏ bé nằm dưới chân mà đã bị bỏ qua, khi dòng thủy triều lên. Lúc đầu, anh ấy thậm chí còn không chắc chúng là nhựa. Anh đã phải tham khảo ý kiến ​​của các nhà hóa học pháp y để xác nhận điều đó.

Có một bí ẩn thực sự cần được giải đáp vào thời đó, ít nhất là trong giới học thuật: Các nhà khoa học tự hỏi tại sao họ không tìm thấy nhiều nhựa hơn ở biển. Sản lượng nhựa thế giới đã tăng theo cấp số nhân — từ 2,3 triệu tấn năm 1950, tăng lên 162 triệu tấn năm 1993 và lên 448 triệu năm 2015 — nhưng lượng nhựa trôi dạt trên đại dương và rửa trôi trên các bãi biển, đáng báo động như trước đây, dường như đang tăng nhanh. “Điều đó đặt ra câu hỏi: Nó ở đâu?” Thompson nói. “Chúng ta không thể gây hại cho môi trường trừ khi chúng ta biết nó ở đâu.”

Chúng Ta Tạo Ra Nhựa -4

Rác thải nhựa trong đại dương

Trong những năm kể từ lần dọn dẹp bãi biển đầu tiên của mình, Thompson đã giúp đưa ra câu trả lời khởi đầu cho câu hỏi trên: Phần nhựa bị thiếu đang bị vỡ thành nhiều mảnh nhỏ đến mức khó nhìn thấy. Trong một bài báo năm 2004, Thompson đã đặt ra thuật ngữ “vi nhựa” cho những mảnh nhỏ này.

Khi chúng tôi gặp nhau ở Plymouth vào mùa thu năm ngoái, Thompson và hai sinh viên của anh ấy vừa hoàn thành một nghiên cứu chỉ ra rằng không chỉ có sóng và ánh sáng mặt trời mới phân hủy nhựa. Trong các thử nghiệm trong phòng thí nghiệm, họ đã quan sát các động vật không chân thuộc loài Orchestia gammarellus — loài giáp xác nhỏ như tôm phổ biến ở các vùng biển ven biển châu Âu — ngấu nghiến các mảnh túi nhựa và xác định rằng chúng có thể cắt một túi thành 1,75 triệu mảnh siêu nhỏ.

Nhóm nghiên cứu của Thompson phát hiện ra rằng những sinh vật nhỏ này nhai nhựa rất nhanh khi nó được phủ một lớp chất nhầy vi sinh vật vốn là thức ăn bình thường của chúng. Chúng phun ra hoặc cuối cùng đào thải các mảnh nhựa.

“Vi nhựa” đã được tìm thấy ở khắp mọi nơi trong đại dương mà con người đã từng quan sát, từ trầm tích ở đáy biển sâu nhất đến băng trôi ở Bắc Cực – khi nó tan chảy trong thập kỷ tới, có thể giải phóng hơn một nghìn tỷ túi nhựa vào nước. Trên một số bãi biển trên Đảo lớn Hawaii, có tới 15% cát thực sự là hạt vi nhựa.

Tại Kamilo Point, bãi biển chất đống các giỏ giặt, chai lọ và đồ đựng có nhãn bằng tiếng Trung, Nhật, Hàn, Anh và thỉnh thoảng có cả tiếng Nga. Trên đảo Henderson, một hòn đảo san hô không có người ở Nam Thái Bình Dương, các nhà nghiên cứu đã tìm thấy một khối lượng rác nhựa đáng kinh ngạc từ Nam Mỹ, Châu Á, New Zealand, Nga và tận Scotland.

Cuộc Khủng Hoảng Rác Thải Nhựa Trên Toàn Cầu -1

Khi Thompson và tôi nói về tất cả những điều này, một chiếc thuyền ban ngày có tên Dolphin đang chở chúng tôi qua một vết cắt nhẹ ở Sound, ngoài khơi Plymouth. Thompson cuộn ra một tấm lưới mịn gọi là lưới kéo bọ ngựa, thường được sử dụng để nghiên cứu sinh vật phù du.Trong khi chờ kết quả ông ấy kể cho tôi nghe về câu chuyện trước kia. Một vài năm trước đó, các nhà nghiên cứu khác đã thu thập được 504 con cá thuộc 10 loài và trao chúng cho ông.

Khi mổ xẻ con cá, ông đã vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện thấy vi nhựa chiếm tới một phần  ba trong ruột cá ,và phát hiện này của ông đã trở thành tiêu đề quốc tế.Được một lúc, Thompson thu chiếc lưới kéo bọ ngựa lúc nảy  trở lại. Có lác đác những bông hoa giấy bằng nhựa màu ở phía dưới.

Bản thân Thompson không lo lắng nhiều về vi nhựa trong cá và khoai tây chiên của mình — có rất ít bằng chứng cho thấy chúng truyền từ ruột cá vào thịt mà chúng ta thực sự ăn. Thứ mà anh ấy lo lắng nhiều hơn là về những điều mà không ai trong chúng ta có thể nhìn thấy — các hóa chất được thêm vào chất dẻo để mang lại cho chúng những đặc tính mong muốn, chẳng hạn như tính dễ uốn và thậm chí là chất dẻo nano nhỏ hơn mà vi nhựa có lẽ là thoái hóa thành. Chúng có thể đi vào mô của cá và người.

“Không ai tìm thấy các hạt nano trong môi trường — chúng ở dưới mức phát hiện của thiết bị phân tích. Mọi người nghĩ rằng chúng đang ở đâu đó ngoài kia.Nhưng không, chúng có khả năng bị cô lập trong mô, và đó có thể là một yếu tố thay đổi cuộc chơi ”.

Thompson cẩn thận không đi trước khoa học về chủ đề của mình. Anh ấy không phải là một người báo động — nhưng anh ấy cũng tin rằng rác nhựa trong đại dương không phải chỉ là một vấn đề thẩm mỹ. Ông nói: “Tôi không nghĩ rằng chúng ta nên chờ đợi một phát hiện quan trọng về việc liệu cá có nguy hiểm để ăn hay không.

Rác thải nhựa dọc bờ biển

THỦ ĐÔ NHỰA CỦA THẾ GIỚI

Thành phố Thương mại Quốc tế Nghĩa Ô, ở tỉnh Chiết Giang, miền đông Trung Quốc, là thị trường bán buôn lớn nhất thế giới cho các mặt hàng nhỏ – và là một bữa tiệc nhựa rất hoành tráng . Hơn 70.000 gian hàng, nằm trong một loạt các tòa nhà được kết nối với nhau, bán mọi thứ từ hồ bơi bơm hơi, dụng cụ nấu ăn đến hoa giả. Đối với nhiếp ảnh gia Richard John Seymour, khu chợ này cảm thấy vô cùng quen thuộc, bởi vì hàng hóa của nó được tìm thấy ở khắp mọi nơi, và hoàn toàn xa lạ, bởi vì khối lượng đáng kinh ngạc. Trung Quốc là nhà sản xuất nhựa lớn nhất – chiếm hơn một phần tư tổng lượng nhựa toàn cầu – phần lớn được xuất khẩu ra thế giới.

Chúng (nhựa) tới đây bằng cách nào nhỉ? Mặt tối của nhựa lần đầu tiên lộ diện khi nào? Đó là một câu hỏi có thể được đặt ra về rất nhiều điều kỳ diệu trong thế giới công nghệ của chúng ta. Kể từ khi giúp quân Đồng minh giành chiến thắng trong Chiến tranh thế giới thứ hai — hãy nghĩ đến những chiếc dù nylon hoặc các bộ phận máy bay nhẹ — nhựa đã thay đổi cuộc sống của chúng ta như một số phát minh khác có được, chủ yếu là để tốt hơn. Họ đã giảm bớt việc du hành vào không gian và cách mạng hóa y học.

Ngày nay, chúng làm sáng mọi ô tô và máy bay phản lực jumbo, tiết kiệm nhiên liệu và ô nhiễm. Với hình thức bao bọc nhẹ như không khí, chúng kéo dài tuổi thọ của thực phẩm tươi sống.

Khi Susan Freinkel kể câu chuyện trong cuốn sách của cô, Plastic: A Toxic Love Story, một nhà phát minh nghiệp dư tên là John Wesley Hyatt đã tham gia thử thách. Vật liệu mới của ông, xenlulo, được làm từ xenlulo, một loại polyme có trong tất cả các loài thực vật. Công ty của Hyatt khoe rằng họ sẽ loại bỏ nhu cầu “lục soát Trái đất để theo đuổi các chất ngày càng khan hiếm.” Bên cạnh việc loại bỏ ít nhất một số con voi, celluloid cũng giúp thay đổi bida từ chỉ là một trò tiêu khiển của giới quý tộc thành một trò chơi mà những người làm việc chơi trong quán bar.

LỊCH SỬ SƠ LƯỢC VỀ CÁCH NHỰA ĐÃ THAY ĐỔI THẾ GIỚI CỦA CHÚNG TA

Chúng ta sử dụng nhựa. Nhưng làm thế nào mà thế giới trở nên quá phụ thuộc vào nó ngay từ đầu?

Đó là một ví dụ nhỏ về một cuộc cách mạng sâu sắc mở ra bởi nhựa – một kỷ nguyên dồi dào vật chất. Cuộc cách mạng tăng tốc vào đầu thế kỷ 20, khi chất dẻo bắt đầu được sản xuất từ ​​cùng một thứ mang lại cho chúng ta nguồn năng lượng dồi dào, rẻ tiền: dầu mỏ. Các công ty dầu mỏ có khí thải như ethylene thoát ra từ các đống của các nhà máy lọc dầu của họ. Các nhà hóa học phát hiện ra rằng họ có thể sử dụng những khí đó làm khối xây dựng, hoặc monome, để tạo ra tất cả các loại polyme mới – ví dụ như polyethylene terephthalate, hoặc PET – thay vì chỉ làm việc với các polyme đã tồn tại trong tự nhiên. Một thế giới của những khả năng đã mở ra. Bất cứ thứ gì và mọi thứ đều có thể được làm bằng nhựa, và nó là như vậy, bởi vì nhựa rất rẻ.

Kế Hoạch Chống Ô Nhiễm Nhựa -2

Sơ lược về cách nhựa đã thay đổi thế giới

Chúng quá rẻ, chúng tôi bắt đầu làm những thứ mà chúng tôi không bao giờ có ý định giữ lại. Năm 1955, tạp chí Life đã kỷ niệm việc giải phóng người nội trợ Mỹ khỏi công việc cực nhọc. Dưới dòng tiêu đề “Sống chết mặc bay”, một bức ảnh cho thấy một gia đình đang ném đĩa, cốc và dao kéo lên không trung. Văn bản lưu ý rằng các vật dụng sẽ mất 40 giờ để làm sạch – “ngoại trừ việc bà nội trợ không cần bận tâm.” Chất dẻo bắt đầu thể hiện mặt tối của chúng khi nào? Bạn có thể nói đó là khi rác trong bức ảnh đó rơi xuống đất.

Sáu thập kỷ sau, khoảng 40% trong tổng số hơn 448 triệu tấn nhựa được sản xuất hàng năm là loại dùng một lần, phần lớn trong số đó được sử dụng làm bao bì nhằm mục đích bỏ đi trong vòng vài phút sau khi mua. Sản xuất đã phát triển với tốc độ chóng mặt trong 15 năm qua. Năm ngoái, Công ty Coca-Cola, có lẽ là nhà sản xuất chai nhựa lớn nhất thế giới, lần đầu tiên công nhận số lượng sản xuất: 128 tỷ một năm. Nestlé, PepsiCo và những hãng khác cũng tung ra những dòng chai lọ.

Sự tăng trưởng của sản xuất nhựa đã vượt xa khả năng quản lý chất thải theo kịp: Đó là lý do tại sao các đại dương đang bị tấn công. Jambeck nói: “Không có gì ngạc nhiên khi chúng tôi phá vỡ hệ thống. “Loại tăng đó sẽ phá vỡ bất kỳ hệ thống nào không được chuẩn bị cho nó.” Vào năm 2013, một nhóm các nhà khoa học đã đưa ra một đánh giá mới về việc sống vứt bỏ. Viết trên tạp chí Nature, họ tuyên bố rằng nhựa dùng một lần nên được phân loại, không phải là bạn của các bà nội trợ, mà là vật liệu nguy hiểm.

Trong những năm gần đây, sự gia tăng sản xuất phần lớn là do việc sử dụng bao bì nhựa dùng một lần được mở rộng ở các nền kinh tế đang phát triển của châu Á – nơi các hệ thống thu gom rác có thể kém phát triển hoặc không tồn tại. Vào năm 2010, theo ước tính của Jambeck, một nửa lượng rác thải nhựa không được quản lý tốt trên thế giới chỉ được tạo ra bởi 5 quốc gia châu Á: Trung Quốc, Indonesia, Philippines, Việt Nam và Sri Lanka.

Kế Hoạch Chống Ô Nhiễm Nhựa -7

Ramani Narayan, giáo sư kỹ thuật hóa học tại Đại học Bang Michigan, người cũng làm việc tại quê hương Ấn Độ của ông cho biết.“Giả sử bạn tái chế 100% rác thải nhựa ở tất cả những nơi tại Bắc Mỹ và Châu Âu xong ý thức người dân quá kém một lần nữa lạ thả rác xuống đó, chẳng phải là vô ít hay sao.Thế nên, việc quan trọng hơn cần làm là đến những vùng đó và phổ cập kiến thức về rác thải cho người dân, về những tác động xấu mà họ sẽ gặp phải.

Sông Pasig từng chảy hùng vĩ qua trung tâm thành phố Manila, thủ đô của Philippines và đổ ra vịnh Manila hoang sơ. Đó là một đường thủy quý giá và là điểm tự hào của người dân.Nhưng bây giờ nó hiện nằm trong danh sách 10 con sông hàng đầu trên thế giới chuyển rác thải nhựa ra biển. Có khoảng 72.000 tấn đổ về hạ lưu mỗi năm, chủ yếu là trong gió mùa. Năm 1990, Pasig được tuyên bố là đã chết về mặt sinh học.

Ủy ban Cải tạo Sông Pasig, được thành lập vào năm 1999, đang làm việc để làm sạch sông, với một số dấu hiệu thành công. Jose Antonio Goitia, giám đốc điều hành của ủy ban, nói rằng ông lạc quan cho rằng Pasig có thể được khôi phục vào một ngày nào đó, mặc dù ông thừa nhận rằng ông không có cách nào dễ dàng để làm điều đó. Ông nói: “Có lẽ điều tốt nhất nên làm là cấm sử dụng túi ni lông.

Những thách thức còn lại hiện rõ từng ngày. Sông chính được cung cấp bởi 51 nhánh sông nhỏ, một số nhánh chảy tràn chất thải nhựa từ các khu định cư nằm bấp bênh trên rạch. Một nhánh sông gần Khu Phố Tàu, nơi những mái nhà ọp ẹp nằm chen chúc giữa các tòa nhà hiện đại, ngổn ngang những mảnh vụn nhựa mà bạn có thể đi ngang qua đó, bỏ qua cầu đi bộ. Các bãi biển của Vịnh Manila, nơi từng là nơi nghỉ ngơi giải trí cho hơn 13 triệu cư dân của Manila, ngập tràn rác, mà phần lớn đều là rác thải nhựa. Mùa thu năm ngoái Break Free From Plastic, một liên minh bao gồm Greenpeace và các nhóm khác, đã làm sạch một bãi biển trên Đảo Tự do, nơi được quảng cáo là một khu du lịch sinh thái; các tình nguyện viên nhặt được 54.260 mảnh nhựa, từ giày dép đến hộp đựng thức ăn. Vào thời điểm tôi đến thăm vài tuần sau đó, bãi biển lại tràn ngập chai lọ, giấy gói và túi mua sắm.

Dưới một cây cầu trên một nhánh của sông Buriganga ở Bangladesh, một gia đình loại bỏ nhãn từ chai nhựa và phân loại để bán cho một đại lý phế liệu. Những người nhặt rác ở đây trung bình khoảng 100 đô la một tháng.

Khung cảnh ở Manila là điển hình của các trung tâm đô thị lớn, quá đông đúc trên khắp châu Á. Philippines là một quốc gia đông dân với 105 triệu người vẫn đang phải vật lộn với các vấn đề sức khỏe cộng đồng cơ bản nhất, bao gồm các bệnh lây truyền qua đường nước như thương hàn và tiêu chảy do vi khuẩn. Không có gì ngạc nhiên khi nó gặp khó khăn trong việc quản lý sự bùng nổ của rác nhựa. Manila có một hệ thống thu gom rác đô thị trải dài trên 17 chính quyền địa phương riêng biệt Vào năm 2004, khu vực này đã hết đất để đổ rác an toàn. Sự thiếu hụt không gian của bãi rác, và do đó, cuộc khủng hoảng vẫn tiếp diễn cho đến ngày nay.

Kế Hoạch Chống Ô Nhiễm Nhựa -5

Một phần nhỏ của sự thiếu hụt này được giải quyết bởi ngành công nghiệp tái chế không chính thức của Manila, bao gồm hàng nghìn người nhặt rác. Armando Siena, 34 tuổi, là một trong số đó. Anh và vợ mình, Angie, 31 tuổi, đã sống cả cuộc đời bị bao vây bởi rác rưởi. Họ sinh ra trên núi Smokey, một bãi rác khét tiếng quốc tế đã chính thức đóng cửa vào những năm 1990. Hiện họ sống với ba đứa con gần bờ sông của Manila trong căn hộ một phòng được thắp sáng bằng một bóng đèn duy nhất, được trang bị một đôi ghế nhựa và thiếu hệ thống ống nước, giường hoặc tủ lạnh. Căn hộ nằm trong một khu ổ chuột đầy rác có tên Aroma, bên cạnh một khu ổ chuột khác có tên Happyland.

Mỗi ngày Siena đạp một chiếc xe kéo ọp ẹp vượt ra khỏi ranh giới của Aroma, quét các đường phố để tìm những loại rác có thể tái chế mà anh ta có thể nhét vào chiếc kéo của mình. Hộp đựng súp bằng nhựa có giá trị cao, trả 20 peso (38 xu) một kg. Siena phân loại và bán đống rác của mình cho một cửa hàng đồ cũ do chú của anh làm chủ, người chuyên chở rác thải đến các nhà máy tái chế ở ngoại ô Manila

Xe tải chở đầy chai nhựa kéo vào một cơ sở tái chế ở Valenzuela, Philippines. Những chiếc vỏ chai được những người nhặt rác thải ra từ các đường phố ở thủ đô Manila, Họ mang chúng đến đây bán chúng cho những người buôn bán phế liệu. Các chai và nắp nhựa sẽ được cắt nhỏ, bán trong dây chuyền tái chế và xuất khẩu.

Một số nhà hoạt động cho rằng những người nhặt rác như Siena là một phần của giải pháp; họ chỉ cần một mức lương đủ sống. Tại khu ổ chuột ven sông Baseco ở Manila, một cửa hàng tái chế nhỏ do Ngân hàng Nhựa Vancouver, British Columbia điều hành, trả phí bảo hiểm cho chai lọ và nhựa cứng do những người nhặt rác thu gom. Sau đó, nó bán nhựa đó với giá cao hơn cho các công ty đa quốc gia, nơi tiếp thị các sản phẩm tái chế của họ là có trách nhiệm với xã hội.

Siegler, nhà kinh tế học Vermont, đã làm việc ở đủ quốc gia và điều hành đủ số lượng để hoài nghi về những kế hoạch như vậy. Ông nói: “Không có đủ giá trị trong chất dẻo để tạo ra tác phẩm đó. “Việc tài trợ cho hệ thống quản lý chất thải rắn sẽ rẻ hơn là trợ cấp cho việc thu gom nhựa”.

Chất thải làm tắc nghẽn các bãi biển và đường thủy của Manila củng cố quan điểm của Siegler. Phần lớn nó bao gồm các gói xé nhỏ từng đựng một phần dầu gội, kem đánh răng, cà phê, gia vị hoặc các sản phẩm khác. Chúng được bán bởi hàng triệu người cho những người nghèo như Siena và gia đình anh ấy, những người không đủ khả năng mua nhiều hơn một khẩu phần cùng một lúc. Chúng không thể tái chế, vì vậy sẽ không có người nhặt rác nào lấy chúng. Crispian Lao, một thành viên của Ủy ban Quản lý Chất thải Rắn Quốc gia, cho biết “Phân khúc bao bì này đang phát triển và nó đã trở thành một thách thức thực sự đối với việc quản lý chất thải rắn”.

Sơ lược về ống hút nhựa -2

Hạt nhựa

Các mảnh nhựa màu  được thu gom, rửa sạch và phân loại bằng tay — phơi khô trên bờ Buriganga. Khoảng 120.000 người làm việc trong ngành công nghiệp tái chế phi chính thức ở và xung quanh Dhaka, nơi 18 triệu dân tạo ra khoảng 11.000 tấn chất thải mỗi ngày.

Khi Greenpeace làm sạch bãi biển Đảo Tự do, nó đã đăng một bảng kiểm điểm tên thương hiệu của các gói mà các tình nguyện viên đã thu thập được. Nestlé đứng thứ nhất, Unilever thứ hai. Abigail Aguilar của tổ chức Hòa bình xanh cho biết: “Chúng tôi tin rằng những người sản xuất và quảng bá việc sử dụng nhựa dùng một lần có vai trò chính trong toàn bộ vấn đề.” Một phát ngôn viên của Unilever tại Manila cho tôi biết công ty đang phát triển một gói có thể tái chế.

Sau khi chuyến bay 370 của Malaysia Airlines biến mất khỏi màn hình radar vào tháng 3 năm 2014 khi đang trên đường từ Kuala Lumpur đến Bắc Kinh, cuộc tìm kiếm nó đã kéo dài từ Indonesia đến nam Ấn Độ Dương. Nó đã thu hút khán giả toàn cầu trong nhiều tuần. Không có dấu hiệu của đống đổ nát xuất hiện. Trong một số trường hợp, khi các bức ảnh vệ tinh tiết lộ bộ sưu tập các vật thể trôi nổi trên mặt biển, hy vọng tăng vọt rằng chúng sẽ trở thành bộ phận của máy bay. Nhưng không. Tất cả đều là rác – những mảnh thùng vận chuyển bị vỡ, dụng cụ đánh cá bị bỏ rơi, và tất nhiên, túi mua sắm bằng nhựa.

Kathleen Dohan, một nhà khoa học và là chủ tịch của Nghiên cứu Trái đất và Không gian ở Seattle, đã nhìn thấy cơ hội trong nỗi kinh hoàng: Những hình ảnh từ không gian đang đẩy một vấn đề vào tầm nhìn mà từ lâu đã bị bỏ quên. “Đây là lần đầu tiên cả thế giới xem,” cô ấy nói với tôi vào thời điểm đó. “Đây là thời điểm tốt để mọi người hiểu rằng đại dương của chúng ta là bãi rác.” Dohan cảm nhận được một điểm mấu chốt trong nhận thức của cộng đồng — và những sự kiện kể từ đó cho thấy cô ấy có thể đã đúng

Điều đáng mừng nhất về vấn đề rác thải nhựa là sự bùng nổ gần đây gây sự chú ý đến nó, và thậm chí ảnh hưởng nghiêm trọng đến những nỗ lực để giải quyết nó. Một phần danh sách các tin tốt kể từ năm 2014 sẽ bao gồm, không theo thứ tự cụ thể: Kenya đã tham gia vào danh sách ngày càng tăng các quốc gia cấm túi nhựa, áp dụng mức phạt cao và thời gian tù đối với những người vi phạm. Pháp cho biết họ sẽ cấm đĩa và cốc nhựa vào năm 2020. Các lệnh cấm đối với hạt vi nhựa trong mỹ phẩm (chúng là chất tẩy da chết) có hiệu lực trong năm nay . Ở Hoa Kỳ, Canada, Vương quốc Anh và bốn quốc gia khác. Ngành công nghiệp đang loại bỏ dần chúng.

Các tập đoàn đang phản ứng với dư luận. Coca-Cola, cũng sản xuất nước Dasani, đã công bố mục tiêu “thu thập và tái chế 100% lượng bao bì tương đương vào năm 2030. Nó và các công ty đa quốc gia khác, bao gồm PepsiCo, Amcor và Unilever, đã cam kết chuyển đổi thành 100% Bao bì có thể tái sử dụng, tái chế hoặc có thể phân hủy vào năm 2025. Và Johnson & Johnson đang chuyển từ nhựa trở lại giấy trên tăm bông của mình.

Các cá nhân cũng đang tạo ra sự khác biệt. Ellen MacArthur, một nữ du thuyền người Anh, đã tạo ra một nền tảng để thúc đẩy tầm nhìn về một “nền kinh tế vòng tròn”, trong đó tất cả các vật liệu, bao gồm cả nhựa, được thiết kế để tái sử dụng hoặc tái chế chứ không phải đổ bỏ. Nam diễn viên Adrian Grenier đã mượn sự nổi tiếng của mình để quảng bá trong chiến dịch chống lại ống hút nhựa. Và Boyan Slat, 23 tuổi, đến từ Hà Lan, đang đi trước với lời thề thời thiếu niên của bản thân dùng để dọn sạch bãi rác lớn nhất ở Bắc Thái Bình Dương. Tổ chức của ông đã huy động được hơn 30 triệu đô la để chế tạo một cỗ máy quét đại dương vẫn đang được phát triển

Sơ lược về ống hút nhựa -5

Tất cả các biện pháp này đều giúp ích ở một mức độ nào đó — ngay cả việc dọn dẹp bãi biển, đôi khi vẫn vô ích. Một cuộc dọn dẹp bãi biển đã lôi cuốn Richard Thompson vào vấn đề nhựa cách đây một phần tư thế kỷ. Những giải pháp thực sự, theo ông, ngay từ đầu là ngăn chặn nhựa xâm nhập vào đại dương — và sau đó suy nghĩ lại về toàn bộ cách tiếp cận của chúng ta đối với những thứ tuyệt vời. Ông nói: “Chúng tôi đã làm rất nhiều việc để đảm bảo nhựa thực hiện đúng chức năng của nó, “Tôi không nói nhựa là kẻ thù, nhưng có rất nhiều ngành công nghiệp có thể làm để giúp giải quyết vấn đề này.”

Có hai cách cơ bản mà ngành công nghiệp có thể giúp đỡ, nếu muốn hoặc buộc phải làm. Đầu tiên, cùng với các nhà khoa học hàn lâm như Jambeck, nó có thể thiết kế nhựa mới và các sản phẩm nhựa mới có thể phân hủy sinh học hoặc có thể tái chế nhiều hơn . Vật liệu mới và tái chế nhiều hơn, cùng với việc đơn giản là tránh sử dụng những thứ không cần thiết, là những giải pháp lâu dài cho vấn đề rác thải nhựa. Nhưng cách nhanh nhất để tạo ra sự khác biệt lớn, Siegler nói, là công nghệ thấp. Đó là nhiều xe chở rác và bãi chôn lấp.

“Mọi người đều muốn một câu trả lời gợi cảm,” anh nói. “Thực tế là chúng ta chỉ cần thu gom rác. Hầu hết các quốc gia mà tôi làm việc, bạn thậm chí không thể hiểu được. Chúng tôi cần xe chở rác và giúp thể chế hóa thực tế rằng chất thải này cần được thu gom một cách thường xuyên và chôn lấp, tái chế hoặc đốt để không bị đổ đi khắp nơi ”.

Cách thứ hai mà ngành có thể giúp: Nó có thể phát triển. Siegler đã đề xuất mức thuế trên toàn thế giới là một xu đối với mỗi pound hạt nhựa được sản xuất. Khoản thuế này sẽ tăng lên khoảng sáu tỷ đô la một năm có thể được sử dụng để tài trợ cho các hệ thống thu gom rác ở các quốc gia đang phát triển. Ý tưởng không bao giờ thành công. Tuy nhiên, vào mùa thu năm 2017, một nhóm các nhà khoa học đã hồi sinh khái niệm quỹ toàn cầu. Nhóm đã kêu gọi một thỏa thuận quốc tế theo khuôn mẫu của hiệp định khí hậu Paris.

Tại cuộc họp ở Nairobi vào tháng 12, 193 quốc gia, bao gồm cả Hoa Kỳ, đã thực sự thông qua một. Thỏa thuận Biển sạch của Liên hợp quốc không đánh thuế nhựa. Nó không liên kết và không có răng. Đó thực sự chỉ là một tuyên bố về một ý định tốt — ý định chấm dứt ô nhiễm nhựa đại dương. Theo cách đó, nó không giống với Thỏa thuận Paris và giống với hiệp ước Rio de Janeiro, trong đó thế giới cam kết chống lại sự biến đổi khí hậu nguy hiểm — vào năm 1992. Bộ trưởng Môi trường của Na Uy, Vidar Helgesen, gọi thỏa thuận mới này là một bước đầu tiên mạnh mẽ

BÀI VIẾT LIÊN QUAN